Suy niệm Lời Chúa


LỄ KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA
LỜI CHÚA: Ga 20, 19-31
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại".
Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".
Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin". Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.
SUY NIỆM
Truyện kể rằng: Một anh chàng ngoại giáo, trước khi theo Đạo Công Giáo anh ta là một tay giang hồ khét tiếng, chuyên cướp giật, đâm thuê chém mướn và là đại ca của một băng xã hội đen. Không biết vì lý do gì mà anh ta đã trở lại theo niềm tin vào Chúa. Ngày kia, người bạn của anh gặp anh và hỏi: “Tôi nghe anh mới được rửa tội, thật tức cười cho một con người đầy vết thương tội lỗi như anh.” Anh chàng giang hồ nói: “Sao lại tức cười, đó là điều tốt mà anh bạn”. 
Người bạn nói thêm: “Nếu vậy, liệu anh xóa nổi chân tướng du côn cao bồi trước kia không? Những vết sẹo trên mặt anh sẽ tố cáo tung tích quá khứ của anh”. Anh chàng giang hồ trả lời: “Tôi không ngại chi về điều đó. Tôi xác tín những vết sẹo kia, nay trở thành cửa sổ cho ơn Chúa chảy vào hồn tôi”.
Kính thưa…Câu nói của người giang hồ chuyên đâm thuê chém mướn đã trở lại đạo khiến chúng ta phải suy nghĩ: “Những vết sẹo trong quá khứ của tôi, nay trở thành cửa sổ cho ơn Chúa chảy vào hồn tôi”.
Câu nói của anh như là một chứng từ làm sáng lên sứ điệp của lòng thương xót của Chúa trong Chúa Nhật II Phục Sinh Năm B hôm nay. Chúa nhật mà Giáo Hội dành để kính nhớ lòng thương xót Chúa, qua đó Giáo Hội mời gọi chúng ta là những tội nhân hãy nương ẩn và tín thác nơi lòng thương xót của Chúa. 
Đọc lại trình thuật Tin Mừng của thánh Gioan, ta thấy lòng thương xót của Đức Kitô Phục Sinh được thể hiện qua 3 nét chấm phá:
- Thứ nhất, là thể hiện qua việc hiện ra nhiều lần nhằm củng cố niềm tin và trao ban bình an cho các môn đệ.
Thấu hiểu tâm trạng thất vọng não nề của các môn sinh sau biến cố đau thương chiều Thứ Sáu Tuần Thánh, Đức Kitô Phục Sinh đã hiện ra với họ nhiều lần để trấn an, để khích lệ và để củng cố niềm tin, niềm hy vọng cho họ. Củng cố bằng việc trao ban bình an cho họ, thứ mà họ đang cần hơn bao giờ hết. Rồi Ngài cho họ xem tay chân và cạnh sườn của Ngài, đồng thời ăn uống trước mặt họ, để chứng tỏ Ngài đang hiện diện bằng xương bằng thịt chứ không phải là bóng ma. Ngài còn mở trí mở lòng cho họ hiểu Kinh Thánh và hiểu toàn bộ chương trình cứu độ của Thiên Chúa.
Rõ ràng ở đây ta bắt gặp một Đức Kitô Phục Sinh rất ân cần, rất trìu mến đối với các môn sinh của mình, tựa như gà mẹ qui tụ ấp ủ đàn con. Được gặp lại Đức Kitô Phục Sinh và được Ngài khích lệ động viên, con tim của các ngài đã “vui trở lại”, niềm tin của các ngài đã vững vàng hơn để ra đi cao rao và loan truyền Tin Mừng Phục Sinh cho mọi nước mọi dân.
- Thứ hai là thể hiện qua việc nhẹ nhàng, tế nhị với Tôma.
Nhiều người khi đọc trình thuật Phục Sinh thường có thái độ trách móc Tôma: sao ông cứng lòng quá, sao ông chậm tin quá,… Thực sự, đối với Đức Kitô Phục Sinh, Tôma là người đáng thương hơn là đáng trách, đáng xót hơn là đáng mắng. Quả vậy, Đức Giêsu biết rất rõ tâm trạng của Tôma, một Tông Đồ vốn có rất nhiều tham vọng. Chính vì có nhiều tham vọng nên khi thấy Thầy mình chết một cách “vô duyên”, Tôma đã hoá tuyệt vọng. Tin đồn mất xác Thầy dường như cũng chẳng làm ông quan tâm. Vì đối với ông, Thầy chết là đặt dấu chấm hết. Chấm hết cho mọi ước mơ hoài bão. Bởi đó chiều ngày thứ nhất trong tuần khi các môn đệ khác họp nhau “tìm hướng đi mới”, Tôma đã vắng mặt. Hay nói đúng hơn là Tôma không muốn có mặt, vì gặp mặt nhau chỉ làm cho con tim thêm tan nát. Cả khi các Tông đồ khác háo hức báo tin cho ông là họ đã nhìn thấy Chúa Phục Sinh, ông còn thách thức ra mặt: “Đừng mong tôi tin khi tôi chưa xỏ được ngón tay vào lỗ đinh của Thầy; đừng đợi tôi mừng khi tôi chưa thọc được bàn tay vào cạnh sườn Thầy”. Chúa Giêsu thấu hiểu tất cả nỗi lòng của ông. Ngài không trách móc ông, cũng không “mắng vốn” ông. Ngài âm thầm chờ đợi “tám ngày sau” và nhẹ nhàng đáp ứng đòi hỏi của ông muốn được kiểm chứng tận mắt tận tay. Đây cũng là một nét chấm phá nữa làm sáng lên lòng xót thương vô ngần của Đức Kitô Phục Sinh.
Đứng trước thái độ nhân hậu từ tâm của Đức Kitô Phục Sinh, thánh Tôma đã cảm xúc đến tận cõi sâu thẳm của lòng mình. Cùng với phản ứng ấy là một hành vi đức tin của sự suy phục, suy phục Đức Giêsu là Thiên Chúa của mình. Để rồi từ đây thánh nhân dành trọn quảng đời còn lại để làm chứng cho Tin Mừng Chúa Kitô Phục Sinh và lòng thương xót vô biên của Ngài. 
- Thứ ba là thể hiện qua việc ban bố mối phúc cho những ai “không thấy mà tin”.
“Phúc cho những ai không thấy mà tin”là lời thể hiện lòng thương xót của Đức Kitô Phục Sinh. Bởi chưng con số những người được tận mắt thấy Chúa Kitô Phục Sinh hiện ra thực sự là rất ít. Chỉ có nhóm Mười Một, nhóm Bảy Mươi Hai, nhóm các bà gồm Maria Macđala, Salômê,…và một số người khác. Còn con số các tín hữu không được thấy Chúa Phục Sinh là bao la không đếm xuể. Chúng ta cũng là những người chưa thấy Chúa Giêsu Phục Sinh hiện hình, dù chỉ là một lần; nhưng ta vẫn vững tin vào Ngài. Tin Ngài đã Phục Sinh và đang sống giữa chúng ta. Và vì tin như thế nên chúng ta là những người có phúc có phận hơn cả Tôma. 
Kính thưa…Nếu quan sát bức ảnh hoặc tượng lòng thương thương xót Chúa, chúng ta sẽ thấy có hai tia sáng biểu hiệu cho Máu và Nước. 
Tia sáng nhạt là biểu hiệu của Nước, để tẩy rửa linh hồn chúng ta trở nên công chính.
Tia sáng đỏ là biểu hiệu của Máu, để ban sự sống cho linh hồn chúng ta. 
Hai tia sáng này phát xuất từ nơi thẳm sâu nhất của tình thương êm ái Chúa, lúc mà Trái Tim đau thương của Chúa bị lưỡi đòng chọc mở ra trên cây Thánh Giá.
Hôm nay, trên đường lữ thứ dương trần, người Kitô hữu chúng ta có lẽ đang cần lòng thương xót của Đức Kitô Phục Sinh hơn bao giờ hết, cần hai dòng máu và nước ấy hơn bao giờ hết. vì cuộc sống hôm nay đầy dẫy những bệnh tật, khổ đau, tai ương hoạn nạn, chiến tranh khủng bố, kinh tế thấp kém, nợ nần túng thiếu, con cái khó răn khó dạy, v.v… Đức Kitô phục sinh vẫn đang sống và đang hoạt động trong thế giới này. Ngài vẫn tiếp tục lặp lại sứ điệp: “Bình an cho anh em”. Bình an mà Ngài muốn ban tặng đó là bình an của Nước Trời, bình an ơn cứu độ. 
Hãy đến với Ngài để được Ngài thi thố lòng nhân hậu xót thương; hãy đến với Ngài để được Ngài ủi an nâng đỡ; hãy đến với Ngài để được Ngài tặng ban ơn bình an cứu rỗi tràn trào. Amen.

 

Thưa quý OBACE, khác hẳn với bầu khí trầm buồn của Tam Nhật Vượt Qua, hôm nay, cả Giáo Hội sống trong niềm hân hoan vui mừng và cùng nhau tuyên xưng: Chúa đã sống lại thật! Alleliua. Tin Mừng Phục Sinh quả là vô cùng lớn lao cho toàn thể Giáo Hội. Cũng chính Tin Mừng này đã trở thành sức mạnh thay đổi hoàn toàn các tông đồ và thúc đẩy các ông trở thành những người dám sống chết cho niềm tin phục sinh.

Lời Chúa hôm nay và trong suốt mùa phục sinh này, muốn ghi lại tâm trạng của các tông đồ lần đầu tiên khi đón nhận Tin Mừng Phục Sinh và việc các Ngài cũng như Giáo Hội sơ khai đã được Chúa Phục Sinh biến đổi. Sự kiện Chúa phục sinh là mầu nhiệm vượt quá kinh nghiệm của con người và suy luận của lý trí. Vì thế, để đón nhận niềm tin này cần phải có những bước nhảy thật dài, vượt qua lý luận thông thường, mới có thể đón nhận được.

Tác giả Gioan thuật lại: “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Madalena đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mộ”. Bầu trời còn tối ở đây không chỉ là cái tối của không gian, mà tác giả Tin Mừng còn muốn nói đến cái tăm tối của tâm hồn. Bà ra mộ chỉ để tìm gặp Chúa Giêsu đã chết và để ướp xác Người. Bóng tối của cuộc tử nạn kinh hoàng vẫn còn đang bao trùm trên các tông đồ và các phụ nữ này nỗi ám ảnh sợ hãi. Vì thế, khi thấy hòn đá đã bị lăn ra khỏi mồ, điều đầu tiên bà nghĩ đến đó là: “đã có ai đến lấy trộm xác Chúa Giêsu”. Bà đã chạy về nói với Simon và các môn đệ như vậy.

Tin Mừng cho thấy, các tông đồ cũng không dễ dàng đón nhận được Tin Mừng Phục Sinh. Các ông cũng phải trải qua những bước đi trong đức tin để có thể tiếp cận được mầu nhiệm lớn lao này. Khi nghe bà Madalena báo tin, Phêrô và môn đệ kia (tác giả Gioan) đã chạy ra mộ. Chi tiết này cũng phản ánh tâm trạng của các tông đồ khác. Lúc đó, các ông sống co cụm với nhau trong nhà đóng kín vì sợ hãi. Bóng tối sợ hãi đã làm các ông tê liệt hoàn toàn cả tinh thần lẫn thể xác. Vì vậy, khi được báo tin trọng đại như thế, không thấy các ông kia phản ứng gì, chỉ có Phêrô và Gioan chay ra mộ. Tại sao chỉ có hai ông này? Gioan khéo léo cho thấy: Người môn đệ kia chính là người được Chúa yêu thương nhất trong anh em và Phêrô là người đã công khai bày tỏ mình là người yêu Chúa hơn các anh em. Điều đó chứng tỏ rằng, do tình yêu thúc đẩy khiến cho hai môn đệ này vượt qua nỗi sợ hãi, trỗi dậy khỏi bóng tối để chạy ra mộ. Tin Mừng khi nhắc tới Phêrô, còn muốn nói đến vai trò của ông là anh cả trong tông đồ đoàn, là thủ lãnh của Giáo Hội, đại diện Giáo Hội, nhân danh Giáo Hội. Chính Phêrô sẽ phải là người đầu tiên tiếp cận với mầu nhiệm Phục Sinh này. Vì thế, thánh Gioan diễn tả sự kính trọng của anh em tông đồ dành cho Phêrô qua chi tiết: “Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn và đến mồ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng ông không vào”. Mặc dù nhường bước cho Phêrô, nhưng Gioan cho thấy niềm tin của ông vào Chúa Phục Sinh ngay khi nhìn thấy những lý chứng đầu tiên, đó là những băng vải vẫn còn ở đó, được xếp lại gọn gàng. Do trực giác của tình yêu, do được ở bên cạnh Thầy nhiều nhất, Gioan đã đọc được tín hiệu và dấu vết Thầy để lại qua việc những tấm khăn được xếp gọn gàng loại nào vào loại đó. Tuy nhiên, Gioan cũng cho thấy, trước những dấu hiệu đó vẫn cần phải có một thái độ xứng hợp đó là phải cúi xuống thì mới thấy được. Cúi xuống là thái độ của sự khiêm tốn tìm hiểu; cúi xuống còn là thái độ của sự cung kính trước một mầu nhiệm vượt qúa sức tưởng tượng của con người và cúi xuống trước quyền năng của Thiên Chúa, thì mới có thể đón nhận được đức tin về Chúa Phục Sinh. Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông đi thẳng vào trong mộ, thấy những băng vải và khăn che đầu được xếp gọn ghẽ và để riêng. Mặc dù Gioan không có nhận định gì về đức tin của Phêrô, nhưng qua cách diễn tả Phêrô trong vai trò là thủ lãnh Giáo Hội, ông bước vào mộ không chút rụt rè, không lăn tăn, vì ông đã tin ngay từ khi nghe bà Madalena báo tin. Việc ông chạy ra mồ không phải để kiểm chứng, cho bằng, với tính cách là thủ lãnh, ông hiện diện trong mọi biến cố của Giáo Hội và là người có tiếng nói chung cuộc trong mọi vấn đề liên quan đến đức tin của cả Giáo Hội.

Gioan đã vào mộ sau Phêrô, ông chia sẻ: “Môn đệ kia, kẻ đã tới mồ trước, ông cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin”. Mặc dù đã tin Chúa Phục Sinh ngay từ khi cúi mình trước nấm mồ trống, mặc dù đến trước trong đức tin, nhưng Gioan khiêm tốn đợi đến khi người anh cả của mình bước vào, có tiếng nói chính thức, lúc đó Gioan mới bước vào và đi đến cùng một niềm tin với vị thủ lãnh. Tuy nhiên, Gioan cũng cho thấy, tất cả các lý chứng về cuộc phục sinh của Chúa không phải là tuyệt đối cần. Vì thực tế, chỉ có hai môn đệ Phêrô và Gioan ra mộ và được thấy những dấu vết của cuộc phục sinh, còn các môn đệ khác tuy không cùng chạy ra mộ, nhưng họ vẫn tin. Họ tin vì lời chứng của các ông và nhất là họ tin Chúa đã sống lại, dựa vào lời chứng của Kinh Thánh: “Thật vậy, trước đó hai ông chưa hiểu rằng: Theo Kinh Thánh, Đức Giêsu phải chỗi dậy từ cõi chết”.

Chắc chắn niềm tin vào Chúa Phục sinh phải là một niềm tin hết sức mãnh liệt và đã làm thay đổi hoàn toàn Phêrô và các tông đồ. Nếu như trước đây các ông sợ hãi, nay các ông trở nên mạnh mẽ. Trước đây Simon Phêrô khiếp sợ trước một câu hỏi vu vơ của một đứa đầy tớ gái, khiến ông chối không dám nhận mình là môn đệ của Giêsu, thì nay tại nhà ông Corneliô ở Cesarea, Phêrô đã mạnh dạn nói lên niềm tin của mình. Phêrô không ngần ngại, trái lại, ông rất tự hào vì được gọi, được chọn làm môn đệ Chúa Giêsu Kitô. Trong bài giảng ngắn gọn của mình, Phêrô đã tóm lược lại toàn bộ cuộc đời Chúa Giêsu, những việc Chúa đã làm, những lời Chúa đã nói. Ông đã tuyên bố: “Chúng tôi đây là chứng nhân về tất cả điều đó”. Phêrô cũng không ngần ngại nói cho người Do Thái về trách nhiệm của họ trong việc đóng đinh Chúa Giêsu và treo Người trên thập giá. Tuy nhiên, Phêrô cũng cho thấy sự khôn ngoan của Thiên Chúa thì vượt trên con người, quyền năng của Thiên Chúa không ai dò thấu được. Trước sự độc ác của con người gây ra cho Chúa Giêsu, khiến Ngài phải chết, Thiên Chúa Cha đã dùng quyền năng để làm cho Ngài trỗi dậy từ cõi chết. Phêrô đã làm chứng mạnh mẽ rằng: “Chúng tôi là những người được chọn để làm chứng về điều này. Chúng tôi đã cùng ăn uống với Ngài sau khi Ngài từ cõi chết sống lại. Chính Ngài sai chúng tôi đi rao giảng Tin Mừng Phục Sinh này cho toàn dân và làm chứng cho mọi người biết Ngài là Thiên Chúa, là Vị Thẩm Phán”.

Thưa quý OBACE, là những tín hữu sau các tông đồ, chúng ta không được nhìn thấy ngôi mộ trống, cũng không nhìn, không đụng chạm đến những khăn liệm và khăn che đầu còn để lại trong mộ, nhưng chúng ta vẫn đón nhận và tuyên xưng Chúa đã sống lại thật. Chúng ta tin, dựa vào lời chứng của Phêrô và các tông đồ, tức là dựa vào niềm tin của Giáo Hội. Chính Giáo Hội đang không ngừng: “Loan truyền Chúa chịu chết và tuyên xưng Chúa sống lại, cho tới Chúa lại đến”. Để có một đức tin vững chắc vào mầu nhiệm Chúa Phục Sinh, chúng ta cần phải đọc và suy gẫm lời Kinh Thánh, vì như Gioan đã nhắc, Kinh Thánh sẽ nói và làm chứng cho chúng ta về việc Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết. Sau cùng, để có thể đón nhận được tin vui Phục Sinh chúng ta cần phải có một thái độ phù hợp, đó là khiêm tốn cúi mình mình xuống để lắng nghe lời chứng của Kinh Thánh và lời chứng của Giáo Hội, cúi mình xuống với thái độ cung kính tôn thờ Đấng đã phục sinh và cung kính trước quyền năng của Thiên Chúa đã thực hiện nơi Chúa Giêsu.

Chúng ta họp mừng và tuyên xưng mầu nhiệm Chúa đã sống lại, xin cho niềm tin này thực sự thấm sâu vào cuộc đời mỗi tín hữu, giúp chúng ta vượt qua được những khó khăn đau khổ và cả cái chết thể xác. Xin cho niềm tin Phục Sinh này biến đổi mỗi chúng ta, để chúng ta trở nên những con người mới, sống và hành động trong niềm tin vào mầu nhiệm phục sinh. Xin cho chúng ta trở thành những nhân chứng, mạnh dạn can đảm loan truyền Tin Mừng Phục Sinh cho anh chị em chung quanh trong niềm tin, hy vọng cùng được phục sinh với Chúa. Amen

Lm Giuse Đỗ Đức Trí

 


Tại một ngôi nhà thờ nọ ở Tây Ban Nha có một cây thập giá được rất nhiều người tôn sùng. Đó là tượng chịu nạn tha tội: Chúa Giêsu bị đóng đinh tay trái, còn tay phải của Ngài thì thõng xuống. 
Truyền thuyết kể lại: Có một người tội lỗi tìm đến với cha xứ. Tuy ông đã xưng thú mọi tội lỗi với lòng sám hối, nhưng cha xứ lưỡng lự không biết có nên tha cho ông hay không, vì thấy ông phạm quá nhiều tội. Sau cùng, cha nghiêm giọng nói: 
- Tôi ban bí tích Giải tội cho ông, nhưng trong tương lai ông phải cố gắng sửa mình. 
Ông hứa với cha xứ, nhưng vì yếu đuối ông lại sa ngã và một thời gian sau lại tìm đến tòa cáo giải. Lần này thì cha xứ nói với ông bằng một giọng nghiêm khắc: 
- Tôi ban bí tích Giải tội cho ông lần này là lần cuối cùng đấy. Ông đã nghe thấy chưa. 
Vài tháng trôi qua và ông lại đến quỳ dưới chân cha xứ và năn nỉ: 
- Con thực lòng ăn năn, xin cha tha tội cho con một lần nữa. 
Cha xứ đáp: 
- Đừng đùa giỡn với Chúa. Tôi không ban bí tích Giải tội cho ông nữa đâu. 
Khi nói thế, cha bỗng nghe thấy có tiếng nấc nghẹn ngào. Rồi từ trên thập giá, cánh tay phải của Chúa từ từ hạ xuống và ban phép giải tội cho người tín hữu thành tâm sám hối. Và Ngài nói với vị linh mục: 
- Chính Ta đổ máu ra để cứu chuộc ông ấy chứ không phải là con. 
Và cũng từ ngày đó, cánh tay phải của Chúa thõng xuống trong tư thế ban phép tha tội. 
Chính Ta đã đổ máu ra để cứu chuộc con. 
Vâng! Kính thưa…Lời ấy chính là lời Chúa Giêsu muốn nói với mỗi người chúng ta trong tuần thánh này. Thực vậy, Chúa Giêsu đã tự đồng hóa mình với người tôi tớ đau khổ của Đức Giavê. Thập giá trước mắt người đời là dấu chỉ của tủi nhục và thất bại, là hình phạt được dành cho bọn nô lệ và phản loạn. Thế nhưng, Thiên Chúa đã biến đổi nó thành dấu chỉ của tình thương, của ơn cứu độ và của sự tha thứ. Khi tuyệt đối trung thành với thánh ý Chúa Cha bằng cách chấp nhận thập giá, như lời thánh Phaolô đã viết: - Đức Kitô đã vâng phục cho đến chết và chết trên thập giá. Ngài đã dạy cho chúng ta biết ý nghĩa và giá trị cứu độ của đau khổ. Con đường Đức Kitô đã đi qua là con đường của đau khổ, của thập giá, của khiêm nhu, của thất bại, con đường ấy không đưa chúng ta vào ngõ cụt, nhưng dẫn chúng ta tới vinh quang phục sinh. 
Là người môn đệ của Chúa, chúng ta cũng không có một con đường nào khác ngoài con đường thập giá, tức là chấp nhận những khổ đau trong cuộc sống như lời Ngài đã phán: 
- Ai muốn theo Ta phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta. 
Mỗi khổ đau, mỗi hy sinh chúng ta vui lòng chịu vì lòng yêu mến Chúa sẽ là một góp phần nhỏ bé vào thập giá Đức Kitô để đền bù tội lỗi, cũng như để thu tích công nghiệp cho chính bản thân của mình. Và như thế, đau thương là đường lên ánh sáng, gian khổ là đường về vinh quang và thập giá là đường dẫn tới vinh quang phục sinh.
Kính thưa…Cử hành ngày Lễ Lá khai mạc Tuần Thánh hôm nay, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm, cảm nhận lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa dành cho nhân loại qua cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy cùng theo Chúa Giêsu trên hành trình thập giá, sống với Ngài, chia sẻ tâm tình với Ngài.
Chúng ta hãy suy gẫm cuộc thương khó Chúa Giêsu trong tuần thánh này để thấy mỗi người có trách nhiệm, có liên đới trong việc gây ra cái chết cho Chúa Giêsu. Vì, tội lỗi của mỗi chúng ta đã làm cho nỗi nhục nhã của Chúa gia tăng, thập giá của Ngài thêm nặng và vết thương của Ngài thêm sâu hơn, đau hơn.
Chúa Giêsu chịu tất cả chỉ vì yêu ta, thương ta, Ngài muốn cho chúng ta được sống hạnh phúc. Dù cho chúng ta tội lỗi, ngỗ nghịch, Chúa vẫn yêu thương tha thứ, chỉ vì Ngài là Chúa chúng ta và vì chúng ta là con của Ngài. Xin cho chúng ta đừng bao giờ chất thêm đau khổ cho Chúa nữa. 
Xin Chúa giúp mỗi người trong Tuần Thánh này, dành những giờ phút thinh lặng để sống với Chúa, bước theo Chúa trên hành trình thập giá và để cảm nhận được tình yêu thương của Chúa dành cho cuộc đời mỗi chúng ta. Amen.

 


LỜI CHÚA Ga 12, 20-33
Khi ấy, trong số những người lên dự lễ, có mấy người Hy-lạp. Họ đến gặp Philipphê quê ở Bêtania, xứ Galilêa, và nói với ông rằng: "Thưa ngài, chúng tôi muốn gặp Ðức Giêsu". Philip-phê đi nói với Anrê, rồi Anrê và Philipphê đến thưa Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu đáp: "Ðã đến giờ Con Người được tôn vinh. Quả thật, quả thật, Ta nói với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó. Bây giờ linh hồn Ta xao xuyến, và biết nói gì? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ này. Nhưng chính vì thế mà Con đã đến trong giờ này. Lạy Cha, xin hãy làm vinh danh Cha".
Lúc đó có tiếng từ trời phán: "Ta đã làm vinh danh Ta và Ta còn làm vinh danh Ta nữa". Ðám đông đứng đó nghe thấy và nói đó là tiếng sấm. Kẻ khác lại rằng: "Một thiên thần nói với Ngài". Chúa Giêsu đáp: "Tiếng đó phán ra không phải vì Ta, nhưng vì các ngươi. Chính bây giờ là lúc thế gian bị xét xử, bây giờ là lúc thủ lãnh thế gian bị khai trừ và khi nào Ta chịu đưa lên cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lên cùng Ta". Người nói thế để chỉ Người phải chết cách nào.
SUY NIỆM
Mùa Xuân năm ấy, có hai hạt giống nằm cạnh nhau trong thửa đất màu mỡ tám chuyện với nhau. Hạt giống thứ nhất hăng hái nói: “Tôi chấp nhận mục nát. Tôi muốn và chấp nhận chết. Tôi muốn mọc lên! Tôi muốn cắm rễ sâu xuống lòng đất, và đâm chồi xuyên qua lớp đất cứng bên trên. Tôi muốn vươn lên những búp non mơn mởn báo tin mùa xuân đã đến… Tôi muốn cảm nhận hơi ấm của mặt trời mơn man trên mặt và hơi nước mát lạnh của sương mai trên những cánh hoa”. Và sau này nó đã mọc lên xanh tốt.
Hạt giống thứ hai tâm sự với tâm trạng buồn buồn và băn khoăn: “Bạn à!Mình sợ lắm! Nếu cắm rễ xuống đất, mình chẳng biết sẽ gặp gì trong lòng đất tối tăm. Nếu mình tìm đường xuyên qua lớp đất cứng bên trên, biết đâu những chồi non yếu ớt của mình sẽ bị thương tổn… Làm sao mình có thể cho búp non xòe lá khi một chú sâu đang chờ sẵn để xơi tái đọt lá xanh non của mình? Và nếu mình nở hoa, một em bé có thể nhổ đứt mình lên! Không, tốt hơn mình nên đợi cho đến lúc an toàn hơn rồi tính”. Và nó tiếp tục đợi chờ… Một sáng đầu xuân, cô gà mái bới đất kiếm ăn đã thấy hạt giống đang nằm đó chờ đợi. Cô chẳng đợi gì mà không mổ lấy, nuốt ngay hạt giống ấy vào bụng.
Kính thưa…. Trang Tin Mừng chúng ta vừa nghe, thánh Gioan đã tinh tế cho chúng ta biết Chúa Giêsu đã dùng một hình ảnh: hạt lúa gieo xuống đất để ám chỉ về cái chết của Ngài. Một hạt lúa gieo xuống đất là hạt lúa đó chấp nhận chết đi để mưu ích cho con người. Nó chấp nhận từ bỏ sự sống hạt lúa để chuyển sự sống nó sang cây lúa và sang các bông hạt sau này, nghĩa là sự sống từ bỏ kia sẽ không mất đi nhưng nó sẽ tồn tại mãi mãi như hạt giống thứ nhất chúng ta đã nghe nó tâm sự trong câu chuyện. Trái lại, nếu không chấp nhận chết đi, thì hạt lúa sẽ chấm dứt sức sống một cách ích kỷ nơi chính mình. Giống với hạt giống thứ hai trong câu chuyện, nó chần chừ chờ đợi và kết quả như chúng ta đã biết: hạt giống đó đã bị cô gà mái xơi tái mất. 
Chúa Giêsu chính là hạt lúa đầu tiên của câu chuyện. Ngài đã làm chết đi nơi mình những gì “là Chúa” và “của Chúa” để cứu chuộc chúng ta và ban cho chúng ta sự sống đích thực. Ngài đã từ bỏ mọi cách thức ưu đãi, giàu sang, danh vọng và quyền uy để chọn cho riêng mình một cuộc sống tầm thường, âm thầm suốt ba mươi năm trời, không ai để ý tới, không có một ưu đãi nào dành cho con nhà giàu, nhà con vua Trời. Rồi khi hoạt động công khai, Ngài cũng chọn cho mình một đời hoạt động bấp bênh. Ngài đi theo con đường của một người không có thế lực, không có bất cứ phương tiện nào. Ngài vào đời với hai bàn tay trắng, không một lời giới thiệu, hay một sự gửi gắm nào đó của người có uy quyền. Và suốt ba năm giảng đạo công khai, Ngài đã trải qua mọi hoàn cảnh, mọi tình huống của một người bị công kích, bị khước từ, bị chụp mũ.
Cuối cùng, cách thế để đi tới chiến thắng vinh quang cũng lại là cách thế đau thương nhất, khốn cực nhất của trần gian. Con người, ai ai cũng vậy, rất sợ đánh đập, rất sợ tòa án, và ghê sợ tử hình. Nhưng Chúa đã đi vào, đã gánh chịu, đã đón nhận tất cả để chứng tỏ Ngài hoàn toàn từ bỏ chính mình. Từ bỏ đến cấp độ kinh hoàng nhất. Tất cả chỉ vì Ngài muốn mình phải chết đi như một hạt lúa để trổ sinh vô số bông lúa khác. Nếu ông Te-tu-li-a-nô đã nói: “Máu các thánh tử đạo là hạt giống nảy sinh các tín hữu”, thì máu của Chúa Giêsu còn giá trị hơn biết bao nhiêu.
Hơn nữa, Chúa Giesu đã chấp nhận bị nghiền nát trong cuộc thụ nạn để trở thành bánh thánh dâng lên Chúa Cha trên bàn thờ thập giá, đồng thời trở nên lương thực nuôi các tín hữu. Tóm lại, Chúa Giêsu đã chết, nhưng đã phục sinh để tồn tại mãi và ban sự sống đời đời cho con người.
Kính thưa…. Là người Kyto hữu , nhất là bậc làm cha mẹ, sứ điệp lời Chúa hôm nay đòi chúng ta phải chấp nhận hy sinh, tiêu hao cuộc đời, sinh lực, tâm trí, khả năng cho cho gia đình, cho con cái, với hy vọng tương lai hạnh phúc sẽ đến với con cháu mình. Hơn thế nữa, ơn gọi làm con Chúa và ơn gọi nên thánh thúc đẩy chúng ta phải chấp nhận tiêu hao cả con người cùng với sự hy sinh từng ngày để vun đắp hạnh phúc và đời sống đức tin cho con cháu. Hãy chấp nhận mục nát cái tôi ích kỷ, nhỏ nhen để vun đắp cho gia đình thêm ấm cúng, thuận hòa. Hãy chôn vùi vĩnh viễn những đam mê như rượu chè, cờ bạc, nghiện ngập, những lời càm ràm chua ngoa hay những lời chửi bới tục tĩu để cho lòng nhân ái bao dung được nảy mầm, cho hạnh phúc được đơm bông kết trái.
Nếu cha mẹ dám chấp nhận một cuộc sống lương thiện, ngay thẳng thật thà, thì họ sẽ gặt được những hoa trái là những đứa con lương thiện. Nếu cha mẹ dám chấp nhận mục rã, hủy bỏ sự biếng nhác của mình, họ sẽ gặt được những đứa con chăm ngoan. Nếu cha mẹ siêng năng tham dự thánh lễ mỗi ngày hay trong đời sống đạo đức và công tác tông đồ, thì hoa trái của họ sẽ là những đứa con đạo hạnh, nết na. Cha mẹ nào cũng muốn hy sinh cho con, vì con, nhưng có những sự hy sinh uổng phí hoặc là hy sinh không đúng chỗ. Có người hy sinh vất vả chỉ để kiếm tìm cơm bánh cho con, mà lại quên vun đắp cho gia đình mình ấm cúng, thuận hòa, hạnh phúc. Có những người chỉ lo tìm kiếm của cải vật chất mà quên xây dựng đời sống đạo đức và tâm hồn cho con cái. 
Là những người Công Giáo, đôi khi chúng ta cảm thấy mình bị thua thiệt so với những người khác, chỉ vì chúng ta muốn trung thành với Chúa và giao ước mới của Ngài. Chúa Giêsu đòi chúng ta phải sống triệt để quy luật của hạt lúa mì, chấp nhận mục rã ở đời này để được hạnh phúc đời đời mai sau. Mang thân là hạt lúa, mỗi người còn phải chấp nhận một sự nghiền nát, nhào nặn và đốt nóng để trở thành tấm bánh được dâng lên Thiên Chúa mỗi ngày trên bàn thờ, để tôn vinh Thiên Chúa, đem lại ơn cứu độ cho mình và cho mọi người ; đồng thời còn là tấm bánh được bẻ ra cho anh em. Xin cho chúng ta dám bẻ thời giờ, sức khỏe, tuổi trẻ, khả năng, của cải, lương thực để chia sẻ và đem lại cuộc sống hạnh phúc cho anh em. Amen.

 
Tháng 8 20, 2018
GX HIỆP ĐỨC

Giáo xứ Hiệp Đức Mừng lễ Bổn mạng Mẹ Maria Hồn xác lên Trời và Chầu Mình Thánh Chúa.

    Chung niềm vui với toàn thể Giáo hội, Giáo xứ Hiệp Đức đã long trọng mừng kính Lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, Quan Thầy của giáo xứ vào ngày 15/ 08/2018 cách trọng thể. Tuy nhiên, Thánh lễ được dời lại vào ngày Chúa Nhật XX TN đúng ngày Chầu lượt của giáo…
Đọc thêm...

Giáo xứ Hiệp Đức Mừng lễ Bổn mạng Mẹ Lên Trời

15-08-2018 giáo hội hoàn vũ hân hoan mừng kính Tước hiệu Mẹ Maria hồn xác lên trời là…

Giáo xứ Hiệp Đức phát phần thưởng giáo lý niên học 2017-2018 và sinh hoạt trại hè

    Kết thúc một năm học giáo lý, với mục đích nhằm cổ võ cho tinh thần học hỏi giáo lý

Giáo xứ Hiệp Đức trao tặng nhà tình thương và trao học bỗng cho học sinh nghèo

        Sáng ngày 24 tháng 07 năm 2018, Cha chính xứ Phaolo Hòang Đức Dũng cùng Ban
Tháng 7 18, 2018
GP PHAN THIẾT

Thông báo tuyển sinh Chủng viện Nicôla Niên khóa 2018-2019

Thông báo tuyển sinh Chủng viện Nicôla Niên khóa 2018-2019
Đọc thêm...

Hội Khuyến học EDM Giáo Phận Phan Thiết gặp gỡ định kỳ năm

    Sáng 16/6/2018, Hội Khuyến học EDM Giáo Phận Phan Thiết đã tổ chức buổi gặp gỡ

Rao Báo Phong Chức Linh Mục

Rao Báo Phong Chức Linh Mục

Thuyên Chuyển Linh Mục 2018

    Quyết định tuyên chuyển   Danh sách thuyên chuyển   Lịch thuyển chuyển…
Tháng 8 11, 2018
GH HÒAN VŨ

Ðề xuất treo thánh giá tại các tòa nhà chính phủ ở Ý

Dự luật đề xuất treo thánh giá tại trường học và các cơ quan nhà nước, trụ sở ngoại
Đọc thêm...

Lần đầu tiên một giáo dân làm Bộ trưởng tại Tòa Thánh

VATICAN. Lần đầu tiên một giáo dân được bổ nhiệm làm Bộ trưởng tại Tòa Thánh.

Tân Đại diện Tòa Thánh không thường trú tại Việt Nam

VATICAN. Ngày 21-5-2018, Phòng báo chí Tòa Thánh thông báo: ĐTC đã bổ nhiệm

Đức Giáo Hoàng gặp đại diện 2 miền Nam-Bắc Hàn tại Geneva

Geneva, Thụy Sĩ ( CNA / EWTN News 21 tháng 6, 2018) Qua một nghĩa cử nhằm hai
003979727
Hôm nay
Hôm qua
Tuần nầy
Tháng qua
Tuần qua
Tháng này
Tất cả
3298
3658
6956
2437528
73142
94978
3979727

Your IP: 54.36.149.57
Server Time: 2018-08-20 12:46:18

Suy tư

Thơ

Giáo xứ và Giờ Thánh lễ trong tuần:

Lịch phụng vụ Công Giáo 2018