Suy niệm Lời Chúa

 
Hôm nay Chúa Giêsu về quê hương và giảng dạy trong Hội Đường Nagiarét. Dân làng
Xem tiếp...
 

Bài Tin Mừng hôm nay, trình thuật phép lạ đầu tiên Chúa Giêsu thực hiện trong cuộc đời công khai rao giảng Tin Mừng. Đây là phép lạ được thực hiện trong khung cảnh của một tiệc cưới và có sự can thiệp của Mẹ Maria.

Qua phép lạ này, Đức Giêsu muốn đi xa hơn để mạc khải cho nhân loại biết: giữa Thiên Chúa và dân Người cũng được ví như một tiệc cưới.
Hình ảnh này được ngôn sứ Isaia nhắc đến trong bài đọc I hôm nay:
Dân Israel vốn là một dân tộc được Thiên Chúa tuyển chọn và yêu thương, nhưng sự bội ước, bất trung đã làm cho họ phải chịu cảnh nô lệ nơi đất khách quê người, bị chủ nô coi thường, khinh bỉ. Tuy nhiên, lòng thương xót của Thiên Chúa thì lớn lao hơn cả tội lỗi của con người, nên Người đã cứu dân ra khỏi kiếp lưu đày, thoát khỏi cảnh nô lệ, để từ nay, không còn bị nghe thấy dân ngoại sỉ nhục là: “Đồ bị ruồng bỏ” và “phận bạc duyên đơn”. Từ đó, dân Israel được ví như: “... trai tài sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo nên ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui của chú rể, ngươi cũng là niềm vui của Thiên Chúa ngươi thờ (Is 62,5).
Thời Tân Ước, Đức Giêsu Kitô được ví như vị hôn phu của Giáo Hội (x. Ep 5,22-23). Hình ảnh này đã được sách Khải Huyền nhắc tới khi đề cập đến tiệc cưới giữa Con Chiên là Đức Kitô, với Giêrusalem trên trời là Giáo Hội (x. Kh 21,9).
Cũng vậy, Khi Mẹ Maria nói với Chúa:“Họ hết rượu rồi” mang một ý nghĩa cao siêu hơn ta nghĩ.

Vì rượu là chất kích thích làm cho con người phấn khởi và hoan lạc.

Đời sống vợ chồng không những cần có rượu trong ngày cưới mà họ cần phải có rượu trong suốt cuộc sống hôn nhân của họ, nó sẽ giúp họ phấn khởi, lạc quan vui vẻ trước muôn vàn sóng gió của cuộc sống.Thật vậy, Đức Kitô đã chọn Giáo Hội làm hôn thê của mình như tiệc cưới cần rượu, nên Ngài đã hiến dâng trọn vẹn, ngay cả cái chết trên thập giá, để chứng tỏ tình yêu Ngài dành cho Giáo Hội.

Sự gắn bó đầy yêu thương này một lần nữa được sáng tỏ trong bài Tin Mừng hôm nay: Đức Giêsu muốn đi xa hơn để loan báo một triều đại mới, triều đại của Đấng Thiên Sai, đến để ban phát ân sủng.


Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót”. Ngài là nguồn gốc của tình yêu, Ngài san sẻ tình yêu cho con người để họ yêu Ngài và yêu nhau hơn.Thiên Chúa là trung tâm của mọi sinh hoạt trong gia đình. Nếu không có Chúa, niềm vui của chúng ta sẽ hão huyền, phù phiếm, mau qua, chóng hết và không trọn vẹn.
Cuối cùng, mọi nỗi khó khăn, vất vả, chúng ta hãy chạy đến với Mẹ Maria, để nhờ Mẹ chuyển cầu, chúng ta sẽ được đến với Chúa là nguồn cội bình an, là đích điểm hạnh phúc, Ngài sẽ ban cho chúng ta được no đủ và hoan lạc, như xưa Ngài đã nhận lời Đức Mẹ mà cứu giúp gia chủ trong tiệc cưới tại Cana khi họ đã “ hết rượu rồi”.

Lạy Chúa Giêsu, đời sống của nhiều gia đình Công Giáo hôm nay bị thiếu tình nồng ấm, tình liên đới và trách nhiệm như một thứ rượu yêu thương. Vì thế, gia đình không còn là nơi tiếp nhận và chia sẻ tình yêu.
Xin cho các gia đình của chúng con biết chọn Chúa làm trung tâm của cuộc sống và cho mỗi người luôn được Lời Chúa hướng dẫn, ngõ hầu chúng con được bình an, niềm vui và hạnh phúc. Amen.

btt hiepduc

 

Hồi đó, dân đang trông ngóng, và trong thâm tâm, ai nấy đều tự hỏi: biết đâu ông Gio-an lại chẳng là Đấng Mê-si-a!16 Ông Gio-an trả lời mọi người rằng: « Tôi, tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, nhưng có Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần và lửa. »

21 Khi toàn dân đã chịu phép rửa, Đức Giê-su cũng chịu phép rửa, và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra,22 và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim bồ câu. Lại có tiếng từ trời phán rằng: « Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con”

 

 

 Khi con người mọi thời chịu phép rửa, điều này sẽ chẳng gây ra sự ngạc nhiên thắc mắc nào, vì con người có tội nên cần làm thế. Thế nhưng, khi con Thiên Chúa làm người, “Đấng giống chúng ta mọi đàng ngoại trừ tội lỗi”, chịu phép rửa, chúng ta sẽ không khỏi ngạc nhiên và tự hỏi: Tại sao Chúa vô tội mà cần rửa tội, Chúa muốn dạy chúng ta điều gì qua sự kiện này?

Điều đầu tiên chúng ta nghĩ đến là Chúa làm gương cho chúng ta noi theo: gương khiêm nhường, gương hạ mình, gương cầu nguyện. Có cả một quyển sách nổi tiếng “Gương Chúa Giêsu” cơ mà. Chúa Giêsu là con Thiên Chúa, Đấng vô tội mà khiêm nhường hạ mình đến thế; còn tôi, tội lỗi ngập tràn, cớ sao còn băn khoăn do dự chưa hết lòng hạ mình và sám hối ăn năn. Thế nên điều Chúa dạy là hãy noi gương Chúa và làm như vậy.

Tuy nhiên chúng ta tự hỏi, Chúa chịu phép rửa chỉ để làm gương thôi sao? Giả như có người hỏi “tại sao bề trên tu viện đi đọc kinh cầu nguyện?”, nếu chúng ta trả lời, “để làm gương cho bề dưới”, chắc hẳn bề trên tu viện không hài lòng lắm, vì ngài cầu nguyện xuất phát từ nhu cầu cần cầu nguyện, còn việc làm gương tuy có nhưng không phải là chính yếu, vì  khi không cần làm gương thì ngài vẫn cầu nguyện. Ngài cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ, để trung thành với ơn gọi, để đẹp lòng Chúa.

Vấn đề là, điều tương tự có thể nói về Chúa Giêsu không? Câu trả lời là có thể, lý do là vì Giáo Hội dạy Chúa Giêsu làm người “giống chúng ta mọi đàng” nên cũng giống bề trên tu viện mọi đàng, nên điều có thể nói về bề trên tu viện cũng có thể nói về Chúa Giêsu. Nghĩa là Chúa Giêsu chịu phép rửa và cầu nguyện chính yếu không phải để làm gương nhưng để Người khỏi sa chước cám dỗ, để trung thành với ơn gọi, để sống đẹp lòng Chúa.

Thế nhưng Chúa thì vô tội, còn bề trên tu viện và chúng ta thì tội lỗi ngập tràn, làm sao có thể so sánh hay đồng hóa sự việc được?

Khi nhấn mạnh đến tội và vô tội, chúng ta nhấn mạnh đến kết quả của một tiến trình: trải qua một quãng thời gian sống, hay một cuộc thử thách, chúng ta nhận thấy người này vô tội, người kia phạm tội, và kết luận họ khác nhau. Nhưng nếu chúng ta tập trung vào chính quãng thời gian sống, đi vào chính thử thách của cả hai, chúng ta sẽ thấy họ giống nhau.

Cũng thế, khi đi vào chính cuộc sống và thử thách của con Thiên Chúa làm người, Giáo Hội đã dạy là Người “giống chúng ta mọi đàng”, theo nghĩa Người cũng yếu đuối, sợ hãi, chịu thử thách. Vì thế Chúa Giêsu ăn chay 40 đêm ngày, Chúa Giêsu hay lên núi cầu nguyện, chắc chắn không chỉ để nêu gương, nhưng chính yếu là chuẩn bị cho Người được vững vàng trước cám dỗ và thử thách của kiếp người.

Thế còn việc chịu phép rửa thì sao? Việc chịu phép rửa thì có liên quan gì đến người không có tội? Khi nói như vậy chúng ta quá nhấn mạnh đến vai trò thanh tẩy tội lỗi của phép rửa tội mà quên đi vài trò “trợ giúp để khỏi phạm tội” của phép thanh tẩy. Chúa Giêsu cần sự trợ giúp này, và chính vì những sự trợ giúp như thế mà Ngài chiến thắng hết cám dỗ này đến cám dỗ khác; và vì chiến thắng nên Ngài mới có danh hiệu “vô tội”. Thế nên chúng ta không nên vội vã gán cho Chúa “vô tội” ngay từ đầu, rồi suy ra Chúa vô tội nên chẳng cần phải làm gì theo nghĩa chuẩn bị để khỏi phạm tội.

Khi chịu phép rửa Chúa cũng cầu nguyện, và chúng ta có thể xem hành vi Chúa xếp hàng đi chịu phép rửa là một hành vi cầu nguyện theo nghĩa rộng, một việc chuẩn bị cho chính Chúa được vững vàng khi nhận lãnh và thi hành sứ mạng.

Khi hiểu như thế, Đấng vô tội vẫn có thể hết lòng đi chịu phép rửa trong tâm tình cầu nguyện, với ý hướng chuẩn bị cho mình được vững vàng trước sóng gió của kiếp người. Và về phần chúng ta chúng ta cũng không phải lấy việc “làm gương” ra như một lý giải chính yếu cho việc Đấng vô tội mà đi chịu phép rửa. Khi thấy rằng chính Chúa Giêsu cũng thực sự cần ơn Chúa qua việc chịu phép rửa và cầu nguyện, chúng ta thấy mình lơ đễnh và chểnh mảng biết bao trong việc phòng bị thiêng thiêng.

Qua việc chính Chúa Giêsu muốn tận dụng cho mình sự trợ giúp của phép rửa của Gioan và sự cầu nguyện, xin Chúa cho chúng ta ý thức cách sâu xa thân phận mỏng giòn của kiếp người và noi gương Chúa biết tận dụng mọi phương thế mà Giáo Hội dạy để chuẩn bị cho mình được vững mạnh, hầu có thể trung thành với ơn gọi làm con cái của Chúa, những người con đẹp lòng Chúa.

 

Uyên Thi, S.J.

 
 

Rất nhiều người đã tới nhà thờ trong đêm Giáng sinh, nhưng thử hỏi có mấy ai đã thực sự gặp gỡ Chúa như ba nhà đạo sĩ phương đông?

Chúa Giêsu không phải là người khó tính, đến như các trẻ mục đồng, thuộc hàng khố rách áo ôm, cũng có được một chỗ đứng bên máng cỏ. Nhưng rõ ràng là qua đoạn Tin Mừng chúng ta thấy được rằng sự kiện Chúa ra đời đã thực sự khuấy động khá nhiều người từ vua Hêrôđê, các thượng tế và luật sĩ, đến quần chúng nhân danh thành Giêrusalem và cả những nhà đạo sĩ xa xôi.

Tuy nhiên những người đã để cho sự kiện Chúa ra đời khuấy động tới cùng lại chỉ có ba nhà đạo sĩ vốn bị liệt vào hạng những kẻ ngoại, những người ở ngoài. Hêrôđê quả có đi tìm Chúa, nhưng là để thủ tiêu Ngài chứ không phải để gặp Người. Các thượng tế và các luật sĩ thuộc giới đền thờ, là những người có đầy đủ các điều kiện tạm gọi là khách quan rát thuận lợi để gặp Chúa. Họ là những nhà thông hiểu thần học và Thánh Kinh. Kẻ khác còn phải nhờ đến họ để biết được Người sinh ra ở đâu. Nhưng theo Tin Mừng thì xem ra họ không rời đền thờ nổi. Trong khi đó Chúa lại sinh ra nơi máng cỏ Bêlem. Làm sao họ có thể gặp được Người? Còn những người dân khác của kinh thành Giêrusalem thì lại hoảng hốt, thay vì vui mừng trước cái tin Đấng mình mong đợi đã sinh ra.

Và cuối cùng chỉ còn lại ba nhà đạo sĩ đã đến được bên máng cỏ cùng với những trẻ mục đồng. Các nhà đạo sĩ tới được với Chúa là vì các ông đã nhận ra dấu lạ, hay cái mới trong lúc các ông làm công việc thường ngày của mình. Các ông đã tìm hiểu ý nghĩa của cái mới và chân thành theo dõi, cho dù phải thực hiện một cuộc hành trình ngàn dặm với bao nhiêu là vất vả.

Ai gõ thì sẽ mở cho, ai tìm thì sẽ gặp. Đến nhà thờ mà thôi chưa đủ, chúng ta còn phải có cả một cuộc hành trình tìm kiếm Chúa. Ngài mời gọi bằng những dấu chỉ của thời đại. Phải tỉnh thức để nhận ra những dấu chỉ ấy, hay đúng hơn, để biết được giữa muôn vàn sự kiện của cuộc sống thường ngày, giữa muôn vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời, sự kiện nào có giá trị của một ánh sao lạ, dẫn chúng ta đến với ơn cứu rỗi.

Chúa đến cho tất cả mọi người, thế nhưng Tin Mừng cho chúng ta thấy không phải tất cả mọi người đều đã được gặp Ngài.

 
005164494
Hôm nay
Hôm qua
Tuần nầy
Tháng qua
Tuần qua
Tháng này
Tất cả
156
2728
23049
3610463
100508
117794
5164494

Your IP: 54.36.148.225
Server Time: 2019-05-25 00:57:36

Suy tư

Thơ

Giáo xứ và Giờ Thánh lễ trong tuần:

Lịch phụng vụ Công Giáo 2019