Suy niệm Lời Chúa

 

Trên đường về thành Bétxaiđa, đám đông dân chúng tuôn đến với Chúa Giêsu để nghe lời Người giảng dạy. Cùng với Chúa Giêsu, các môn đệ và đám đông, chúng ta đang ở nơi đồng vắng – nơi sẽ xảy ra phép lạ hoá bánh ra nhiều nuôi sống dân chúng. Sự kiện Chúa Giêsu hoá bánh ra nhiều không chỉ đơn thuần là một phép lạ, mà còn là một một lời loan báo cho tương lai: nhân loại sẽ được dưỡng nuôi bằng bàn tiệc Thánh Thể trong đó nhiệm thể Chúa Kytô trở nên Linh dược Thần linh nuôi sống nhân trần.

Giữa nơi hoang vắng, ngày lại sắp tàn và với một lượng người quá đông đã khiến các môn đệ lo lắng. Các ông lo lắng là phải. Bởi các ông biết rằng đối với đám đông, các ông cũng có một vai trò nhất định nào đấy. Một điều dễ hiểu là để lời Thầy được thính giả lãnh hội thì công việc của các môn đệ trong vấn đề tổ chức chẳng dễ dàng gì. Chính vì thế, giữa đồng không hiu quạnh, các ông lo cho số phận của năm ngàn con người sẽ ra sao khi đêm về mà không có gì lót dạ. Lương thực dự trữ bấy giờ chỉ vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá. Thật chẳng thấm vào đâu với số người quá đông như thế. Vì thế, theo các ông, cách tốt nhất là giải tán đám đông, cho họ về nhà, nhẹ gánh nặng, thầy trò còn có thời gian nghỉ ngơi sau một ngày mệt nhọc. Hợp lý quá đi chứ. Nhưng Chúa Giêsu không nghĩ như vậy. “Chính anh em hãy cho họ ăn”. Tâm trạng của các ông có lẽ bực bội hơn là ngạc nhiên. Chúng con cho họ ăn ư? Ồ không đâu, thưa Thầy. Chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá? Chỉ còn cách là chúng con đành phải lặn lội vào nơi gần nhất để mua lương thực cho ngần ấy người mà thôi. Chúa Giêsu không để các ông phải khổ sở với suy nghĩ rất ư bình thường như vậy. Điều Chúa muốn các ông làm là hãy bảo đám đông quy tụ từng nhóm năm mươi người, nằm ngã xuống và phân phát bánh cho họ.

Khi đám đông dân chúng đã ngã mình trên đồng vắng, nghĩa là như Israel xưa trong sa mạc, họ không còn lạc lõng, bơ vơ, tản mát nữa, tất cả đều được quy tụ trở thành cộng đoàn cùng nhau dự tiệc- một hình ảnh loan báo cho một dân tộc mới được mời gọi vào dự Tiệc cánh chung của Thiên Chúa, khi đó kẻ nghèo sẽ được ăn uống thoả thuê- Chúa Giêsu mở đầu bữa tiệc này theo đúng phong tục của người Dothái, nghĩa là bằng lời chúc tụng. Một điều thú vị là nếu đối chiếu với bản văn Tin mừng hôm nay với bản văn bữa Tiệc ly và bữa tiệc Emmau, chúng ta sẽ thấy 4 động từ sau đây như là nét đặc trưng của việc dâng lễ tạ ơn. Đó là việc Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ. Có khác chăng là ở đây là lời chúc tụng, còn trong bữa Tiệc ly là lời Tạ ơn (x. Lc 22, 19;24, 30). Như thế phép lạ hoá bánh ra nhiều không chỉ cho thấy Chúa Giêsu chính là vị Ngôn sứ vượt trên mọi ngôn sứ của thời đại, như ngôn sứ Êlia xưa đã nuôi 100 người bằng 20 chiếc bánh lúa mạch (x. 2V 4, 42-44) mà còn có quyền năng trong việc quy tụ và nuôi sống dân Thiên Chúa. Chúa Giêsu còn cho chúng ta thấy chính Người là hình ảnh của Thiên Chúa đến trần gian để yêu thương con người, săn sóc và nuôi dưỡng họ bằng phương cách họ không thể ngờ. Hôm nay chính Người đã ban tặng cho họ ân huệ cao vời, đã nuôi sống họ cách dư dật.

Như ngôn sứ Êlia xưa, Chúa Giêsu hôm nay cũng dựa trên năm chiếc bánh và hai con cá của đám đông dân chúng hiến dâng để nuôi sống họ. Bí tích Thánh Thể mà chúng ta tham dự mỗi ngày cũng vậy. Chính chúng ta cũng phải dâng hiến năm chiếc bánh và hai con cá, tức là những hy sinh, những đau khổ, bình an và hạnh phúc của cuộc đời lên cho Thiên Chúa. Năm chiếc bánh và hai con cá thật chẳng đáng là gì trước một đám đông đang đói lả, nhưng đó lại chính là phương tiện cần thiết để Chúa thi ân giáng phúc. Cũng vậy, với quyền năng, Chúa Kytô sẽ biến đổi, hiến thánh sự đói nghèo của chúng ta, Người sẽ tiến dâng lên Chúa Cha cuộc sống và những việc làm dù rất nhỏ bé của chúng ta trở nên điều thiện hảo mưu ích cho muôn người.

Bí tích Thánh Thể chính là việc Thiên Chúa muốn quy tụ, mời gọi và đón nhận mỗi người chúng ta vào dự Tiệc với Người. Bữa tiệc đó rất cụ thể, rất sinh động và sinh muôn ơn ích. Bàn tiệc mà chúng ta tham dự không đơn thuần là một bữa tiệc thông thường, mà là một bữa Tiệc Sự Sống của Thiên Chúa. Thiên Chúa mời gọi chúng ta đến kín múc nơi bàn tiệc Thánh Thể để toàn thể con người chúng ta qua việc lãnh nhận Mình và Máu Thánh Chúa Kytô, chúng ta được hiệp thông cách trọn vẹn với Thiên Chúa, được sống chính đời sống Thần linh của Thiên Chúa. Bí tích Thánh Thể còn là một lời mời gọi chúng ta can đảm lên đường, đến với thế giới đang chia rẽ, đến với đồng loại đang đói nghèo, đau khổ, bệnh hoạn tù đày để liên kết, an ủi, nâng đỡ và cưu mang họ. Xin Chúa thánh hoá và biến đổi chúng ta hầu cuộc đời chúng ta mãi mãi là Thánh lễ nối dài giữa lòng nhân loại.

 

– Lm. Giuse Phạm Ngọc Ngôn

 

 

 

Chúng ta vừa trải qua một mùa đại lễ phục sinh. Hôm nay, phụng vụ giáo hội đưa chúng ta về lại với nhịp sống bình thường của mùa thường niên. Khởi đầu mùa thường niên, giáo hội mời gọi chúng ta mừng kính lễ Chúa Ba Ngôi. Khi nói đến mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi có lẽ mỗi người trong chúng ta thường nhớ lại bài học giáo lý ngày xa xưa, ở đó, Chúa Ba Ngôi thường được ví như một hình tam giác đều, có ba góc bằng nhau. Hay được so sánh Chúa Ba Ngôi với nước ở ba thể: khí, lỏng và rắn. Nhưng, tất cả những lối so sánh ấy dường như quá khô khan, vì không phản ánh một cách trung thực và sống động hình ảnh thật sự của Ba Ngôi Thiên Chúa. Vậy làm sao hiểu được Thiên Chúa Ba ngôi? Làm sao hiểu được chỉ một Chúa duy nhất, nhưng lại có Ba Ngôi phân biệt rõ ràng: Chúa Cha, Chúa Con, Chúa Thánh Thần. Câu trả lời đúng nhất chỉ có thể là: nhờ qua Người Con Duy Nhất của Thiên Chúa, là Chúa Giêsu.

Thật vậy, qua Chúa Giêsu, Ngài đã mạc khải cho chúng ta về mầu nhiệm ấy khi Ngài gọi Thiên Chúa là Cha của mình, nhưng đồng thời Ngài cũng cho biết: “Ta và Cha Ta là một”. Và điều làm cho Ta và Cha Ta là một lại là chính Chúa Thánh Thần. Như vậy, qua Chúa Giêsu, dung mạo của Ba Ngôi Thiên Chúa, mầu nhiệm thẳm sâu của Thiên Chúa không còn là một bức tường thành kiên cố bất khả xâm phạm, nhưng đã được tỏ hiện. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa cao vời đã trở thành gần gũi, thân quen, thành một bác thợ nghèo nơi làng quê Nazareth, thành một người anh em giữa cộng đồng nhân loại. Ngài đến với con người bằng đôi chân không mỏi mệt trên mọi lối nẻo đường để loan báo Tin mừng, bằng đôi tay ân cần sẻ chia và trao tặng, bằng ánh mắt cảm thông nâng dậy những gì là yếu đuối của phận người đầy giới hạn. Và khi giang rộng đôi tay trên đồi cao thập tự, Ngài trở thành cánh cửa dẫn đưa cộng đồng nhân loại đi vào gia đình Thiên Chúa.

Như vậy, mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi không phải là một vấn đề để con người có thể nghiên cứu, đo đếm và xác định bằng trí tuệ vốn bất toàn, giới hạn, mà là để chúng ta sống. Vì nếu chỉ học về Ngài để làm giàu kiến thức, Thiên Chúa vẫn mãi là một vị thần xa lạ. Nếu kiếm tìm Thiên Chúa trong kinh nguyện như một thói quen máy móc và hình thức, chúng ta sẽ mãi xa Ngài. Và niềm tin vào Thiên Chúa Ba Ngôi sẽ mãi chỉ là một công thức khô khan xa lạ, bao lâu niềm tin ấy chỉ dừng lại ở cử chỉ làm dấu thánh giá như một thứ bùa hộ thân. Niềm tin ấy cũng sẽ chỉ là một thứ lý thuyết vô hồn, bao lâu việc giữ đạo chỉ co cụm lại trong 4 bức vách nhà thờ, chứ chưa đâm chồi kết nụ thành một cung cách sống điều mình tin giữa đời thường cuộc sống.

Thế cho nên, khi tỏ bày cho con người mầu nhiệm Ba Ngôi Thiên Chúa, Chúa Giêsu không phải thách thức trí khôn con người mà Ngài muốn mời gọi mỗi người chúng ta sống niềm tin vào Thiên Chúa Ba Ngôi. Ngài mời gọi chúng ta bước vào gia đình Ba ngôi để sống hiệp thông như Ba ngôi Thiên Chúa. Nơi đó, con người không chỉ gọi Thiên Chúa là Cha, mà còn biết nhận ra nhau như anh em một nhà, biết chấp nhận những khác biệt của người khác bằng tấm lòng bao dung, nhân ái, để không còn làm khổ nhau vì ích kỷ, tham lam. Nơi đó, con người sẵn lòng bỏ qua hiềm khích, loại trừ chia rẽ, đố kỵ để dựng xây tình huynh đệ, khi biết nắm tay nhau trong cảm thông, tha thứ. Nơi đó, con người sống bằng sức sống của Thiên Chúa sáng tạo và đổi mới. Lối sống không dựa cậy, không lượng giá nhau trên tiền tài danh vọng, không đánh đồng phẩm giá con người bằng những con số, nhưng sống với nhau bằng tấm lòng và trái tim Thiên Chúa.

Có như thế, chúng ta mới làm chứng cho mọi người thấy tấm lòng của Đấng là Ba, nhưng đồng thời cũng là Một, là chúng ta đang làm chứng về một vị Thiên Chúa không chỉ có trong quá khứ hay trong chuyện cổ tích thần tiên, nhưng là một Thiên Chúa luôn ở bên cạnh con người.

Vì thế, dâng thánh lễ hôm nay, mỗi người chúng ta hãy xin Chúa cho tình yêu của Ba Ngôi liên kết chúng ta nên một, để đời sống gia đình và cộng đoàn chúng ta trở thành hình ảnh sống động của Thiên Chúa Ba Ngôi. Xin Thánh Thần của Chúa Giêsu–Đấng nhờ Ngài mà chúng ta mới có thể gọi Thiên Chúa là “Abba, Cha ơi”, dẫn đưa chúng ta vào mầu nhiệm Thiên Chúa. Để cuộc đời tuy còn lắm chông gai thách đố nhưng sẽ rạng ngời niềm vui và hy vọng, khi chúng ta biết xích lại gần và thương yêu nhau như lòng mong ước của Đấng chúng ta mừng kính hôm nay. Amen.

 

Lm. Nguyễn Nguyên

 

Sách Tông đồ Công vụ kể lại rằng, khi đến Êphêsô, thánh Phaolô đã gặp gỡ một số tín hữu tiên khởi, ngài hỏi họ về Chúa Thánh Thần, thì họ trả lời: Chúng tôi không hề nghe biết có Chúa Thánh Thần. Còn khi đến Athènes, ngài thấy ở một góc phố, có một bàn thờ với hàng chữ: kính thần vô danh.

Với chúng ta cũng vậy, Chúa Thánh Thần là vị Thiên Chúa vô danh, là vị Thiên Chúa thường bị chúng ta quên lãng hơn cả. Chúng ta nói và hiểu biết nhiều điều về Chúa Cha cũng như Chúa Con, nhưng về Chúa Thánh Thần thì chúng ta lại chẳng hiểu biết chi cả. Thế nhưng Chúa Thánh Thần lại nắm giữ một vai trò quan trọng, đặc biệt trong ngày hôm nay, ngày Ngài hiện xuống, khai mở một giai đoạn mới, giai đoạn của Giáo Hội.

Từ thuở ban đầu, khi tạo dựng vũ trụ thì Thánh Thần Chúa đã bay lượn trên nước. Tiếp đến, Ngài luôn hiện diện và hướng dẫn lịch sử nhân loại. Ngài đã thâm nhập vào các tổ phụ, các tiên tri, các vua chúa, các nhà lãnh đạo để xây dựng dân Chúa, mà cao điểm tuyệt vời nhất chính là Đức Kitô.

Thực vậy, Đức Kitô đã được cưu mang bởi quyền phép Chúa Thánh Thần, trong cung lòng Trinh Nữ Maria, được Chúa Thánh Thần ngự xuống nơi bờ sông Giócđan. Và hơn thế nữa, luôn được Chúa Thánh Thần cùng bước đi trong mọi giai đoạn của cuộc đời cho đến ngày tử nạn khổ đau và phục sinh vinh quang. Lịch sử cứu rỗi đó còn được tiếp tục qua lịch sử nhân loại, và hôm nay là ngày khai mở một giai đoạn mới, giai đoạn của Giáo Hội, khi Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các tông đồ để khai sinh ra Giáo Hội. Chúa Thánh Thần đã thánh hoá các ông bằng lửa, bằng gió và bằng lời.

Thực vậy lửa để soi sáng, gió để thúc đẩy và lời để cảm hoá và chinh phục. Trải qua dòng thời gian, nhìn vào lịch sử Giáo Hội, chúng ta sẽ nhìn thấy tác động của Chúa Thánh Thần. Chẳng hạn như khi Ngài soi sáng cho Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII quyết định khai mở Công đồng Vatican II, vào một thời điểm mà chính Đức Thánh Cha cũng không nghĩ tới. Và theo Đức Thánh Cha diễn tả, thì đó chính là một lễ Hiện Xuống mới.

Tuy nhiên, Chúa Thánh Thần không phải chỉ tác động trên các nhà lãnh đạo Giáo Hội, mà hơn thế nữa, Ngài còn tác động tên mỗi người chúng ta, trên các phần tử của Giáo Hội.

Chuyến tàu khởi hành từ Calcutta bắt đầu lăn bánh trong đêm tối. Giữa đám hành khách đang lắc lư ngủ gật, có một người đàn bà âm thầm lần hạt, đó là Mẹ. Têrêsa. Mẹ kể lại rằng: như có một sức mạnh xâm nhập vào mẹ và thế là mẹ quyết định lập một dòng tu, hiến thân để phục vụ người nghèo. Mẹ khởi công với ba đồng bạc Ấn Độ, thế nhưng hôm nay, dòng Thừa sai bác ái của mẹ đã tràn lan khắp thế giới. Và như vậy Chúa Thánh Thần luôn hoạt động trong mọi thành phần của Giáo Hội.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đổi mới mọi sự trong ngoài chúng con.

 

Một linh mục dòng Tên làm việc tại Ấn độ, đó là cha Anthony de Mello, đã kể lại một câu chuyện tưởng tượng như sau:

Ngày kia, Chúa Giêsu than phiền là Ngài chưa bao giờ được đi xem một trận bóng đá nào cả. Và thế là chúng tôi bèn đưa Ngài đi xem một trận đấu rất gay go giữa một đội Tin Lành và một đội Công giáo.

Đội Công Giáo làm bàn trước. Một không. Chúa Giêsu vỗ tay hoan hô và tung cả mũ lên trời.

Vài phút sau, tới phiên đội Tin Lành làm bàn. Một đều. Lần này, Chúa Giêsu cũng vỗ tay reo hò và tung cả mũ lên trời.

Một khán giả ngồi bên cạnh lấy làm ngạc nhiên và khó chịu về thái độ của Chúa Giêsu. Ông ta lấy tay đập lên vai Ngài và hỏi:

- Này ông bạn, ông bạn ủng hộ đội nào vậy?

Xem chừng như còn bị kích thích bởi trận đấu, Chúa Giêsu trả lời:

- Tôi hả? Tôi không ủng hộ đội nào cả. Tôi đến đây là chỉ để thưởng thức trận đấu mà thôi.

Người khán giả đã khó chịu về thái độ của Chúa Giêsu, bây giờ lại càng bực bội hơn nữa. Ông ta quay sang người bên cạnh và nói nhỏ:

- Gã này quả là một tên vô thần.

Trên đường về nhà, chúng tôi bàn luận với Ngài về tình hình tôn giáo trên thế giới. Chúng tôi nói với Ngài:

- Lạy Chúa, những người có tôn giáo thật buồn cười, Họ tưởng rằng Thiên Chúa chỉ đứng về phía họ và chống lại với kẻ thuộc tôn giáo khác.

Chúa Giêsu gật đầu tỏ vẻ ưng ý. Ngài nói:

- Đó là lý do tại sao Ta không ủng hộ tôn giáo, mà chỉ ủng hộ con người mà thôi. Con người quan trọng hơn tôn giáo. Con người quan trọng hơn ngày Sabbat. Các con nên biết là chính những người có đạo đã treo Ta trên thập giá.

Khi nói đến hiệp nhất, chúng ta thường mơ tưởng đến một sự hiệp nhất, trong đó những ai nghĩ khác chúng ta, đều phải qui phục và đứng về phía chúng ta. Thế nhưng, sự hiệp nhất theo ý muốn của Chúa thì khác. Sự hiệp nhất này không xóa bỏ những sự phong phú riêng biệt của mỗi người, hay mỗi nhóm. Giáo hội phải xây dựng sự hiệp nhất trong sự tôn trọng những khác biệt chính đáng.

Chỉ có một Chúa, một phép rửa, một đức tin, nhưng có nhiều cách diẽn tả khác nhau. Để nói về Chúa Giêsu, chúng ta có tới bốn cuốn phúc âm. Vậy tại sao lại không chấp nhận có nhiều có nhiều cách sống đạo, sống Tin mừng khác nhau trong Giáo hội và trong thế giới?

Qua thư gửi tín hữu Corintô, thánh Phaolô đã dùng hình ảnh các chi thể của một thân xác để nói về sự hiệp nhất của Giáo hội trong sự đa dạng, bổ túc và liên đới với nhau. Thân xác có nhiều chi thể. Chân tay, mắt mũi, môi miệng...tất cả đều phải cộng tác chặt chẽ với nhau để làm cho thân xác được lớn mạnh, đồng thời liên đới chịu trách nhiệm về sự lớn mạnh ấy.

Cũng thế, mỗi người chúng ta là một chi thể của Giáo hội. Tuy trình độ khác nhau, ý nghĩ khác nhau và việc làm khác nhau, nhưng mỗi người đều phải cộng tác với nhau để Giáo hội được phát triển, đồng thời liên đới chịu trách nhiệm về sự phát triển ấy.

Chúng ta hãy cầu nguyện cho Giáo hội, để mọi phần tử biết sống hiệp nhất trong tôn trọng lẫn nhau. Hiệp nhất nhưng không đơn điệu. Đa dạng nhưng luôn hiệp nhất và hiệp thông cùng nhau.

Lúc đó, Giáo hội được sánh ví như một vườn hoa, và mỗi thành viên là một loài hoa khác nhau, một hương thơm khác nhau.

Ôi xinh đẹp thay, phong phú thay Giáo hội Đức Kitô!!!

 
005314224
Hôm nay
Hôm qua
Tuần nầy
Tháng qua
Tuần qua
Tháng này
Tất cả
3070
5265
15066
3760058
115667
134571
5314224

Your IP: 66.249.79.110
Server Time: 2019-06-26 12:41:31

Suy tư

Thơ

Giáo xứ và Giờ Thánh lễ trong tuần:

Lịch phụng vụ Công Giáo 2019